Cho phép con được gọi thầy là bạn thầy nhé

Đêm buồn…..Hà Nội ơi!
 
                          Thầy kính yêu của con!
 
                   Khóa học của con trôi đi thật nhanh nhưng con cũng kịp nhận ra rằng: trong suốt thời gian qua con như được trở che bởi sự yêu thương giúp đỡ của thầy và các chị, các bạn. Con cho rằng đó là cái “duyên số” ông trời cho con được gặp và đến với thầy. Đặc biệt là bằng tình yêu mà thầy dã dang rộng cánh cửa đón con.
Thầy ơi, giờ đây con phải trở về bên mái ấm gia đình mà trong lòng con luôn đầy ắp kỉ niệm với những tiếng cười khi lên lớp học. Khi con ngồi viết những dòng tâm sự này là lúc con chuẩn bị xa Hà Nội, xa thầy và bao kỉ niệm mến thương cứ lần lượt hiện về: đó là hình ảnh chị Hiền con gặp lần đầu vào xin học gọi câu “Thầy Mai” và hình ảnh thầy ốm yếu phải ra tiếp “khách” một cách niềm nở với nục cười âu yếm. Cái bắt gặp đầu tiên ấy đã làm con cảm phục thầy và thấy hợp với cách học, hợp với môi trường sống ở đây. Con thậy may mắn thầy ạ. Và con còn được may mắn hơn khi được gặp một người “bạn” (con xin phép được gọi thầy như thế) bởi vì thầy không những đã cho con những kiến thức, cho con những lời khuyên bổ ích cho cuộc sống mà ngay cả chuyện tình cảm riêng tư nhất để guips con đứng vững hơn trong trường đời. Còn một điều quan trọng đó là: thầy vừa là tấm gương cho con soi sáng, lại vừa giúp con đem lòng yêu nghề và hết lòng với nghề may này. Nói vậy là vì trước khi con quyết định học nghề may, con cũng đã từng mơ ước đến cháy bỏng là được trở thành nhà văn, nhà viết tiểu thuyết nổi tiếng. Chính vì vậy khi con quyết định nghề mình phải học rồi mà thỉnh thoảng trong con vẫn âm ỉ khát vọng văn chương. Đó là bí mật của con đó thầy ạ. Từ khi gặp thầy, không biết tự bao giờ con lại thêm yêu nghề may này nữa. Càng muốn học và muốn trở thành một cô thợ may con lại càng yêu quí thầy hơn nữa
                 
  Thầy ơi, con không muốn xa thày, xa các bạn, xa Hà Nội thân yêu. Mặc dù cuộc sống vốn là vậy nên giờ đây trong lòng con cứ không yên, thật khó tả thưa thầy. Con lúc nào cũng muốn biết xem “hôm nay thầy có khỏe không?”. Bời vì đó là niềm hạnh phúc cho tụi con lắm lắm. Thầy có khỏe lớp học mới đầy ắp tiếng cười, xua tan mệt mỏi, em Lộc mới không run và các chị, con cũng đỡ “sợ” thầy. Nói là “ sợ” bởi lẽ với con thầy vừa là cô giáo, vừa là người mẹ dạy bảo con cái từng li từng tí một. Cho nên mỗi khi thầy cáu là con buồn và chán nản ngay. Tâm hồn con đến bây giờ mới thực sự tự tin đặt ở con chứ trước đây con luôn đặt ở nơi thầy.
Thầy kính yêu! Khi nào con tìm được hạnh phúc ở một người con yêu thương- người mà con lấy đó làm chỗ dựathật vững chắc, con sẽ tìm đến thầy để tâm sự những nỗi niềm riêng tư trong chuyện tình cảm. Thầy ơi , con phải xa hà Nội cũng là lúc con nói lời chia tay với bạn trai của con. Con đã cho anh ấy nhiều lắm những cơ hội, để đên slucs này đây anh ấy không thể trách móc gi ở con cả. Con nghĩ rằng con sống không sai và chọn người mình yêu không sai. Chỉ trách anh ấy là chang nam nhi mà không đủ dũng cảm vượt qua chỉnh bản thânđể sống tốt mà thôi. Điều đó làm con hơi buồn nhưng tất cả rồi sẽ tốt đẹp khi chúng con xa nhau và mỗi người tìm thấy cho mình một hạnh phúc riêng. Con muốn cảm ơn thầy đã giúp con có đủ dũng cảm để vượt qua khó khăn lần này
Xa thầy, con luôn cầu mong cho thầy được khỏe mạnh bên gia đình đầm ấm yên vui.. Và con ncungx chúc thầy có thêm thật nhiều học trò ngoan và học giỏi đến vơi thầy. Khi về con sẽ cố gắng viết thư hoặc con gọi điện cho thầy. Thầy ơi trông con thế này mà sống “mít ướt” lắm thầy ạ. Con nhớ thầy và các chị, các bạn nhiều lắm. Con mong có ngày nào đó được hội tụ. Tạm biệt thầy kính yêu cảu con
 
Hà Nội ngày…..tháng 7 năm 2006
Học trò
Đinh Thị Hải Linh
đ/c Tổ 134- Cẩm Sơn- Cẩm Phả- Quảng Ninh
 
T.B Thầy ơi, khi nào khai trương cửa hàng con sẽ gọi điện cho thầy để được những lời chúc mừng của thầy và của các chị. Con cảm ơn thầy rất nhiều
 

Các tin đã đăng :

  • - Sổ lưu niệm
  • - Thầy ơi! Con chỉ biết nói hai từ "cảm ơn"
footer
Designed by Thiết kế website